Nhìn bát cơm của mình bị Nguyên Thương bưng đi rồi ăn ngấu nghiến, Thanh Thạch thật sự muốn khóc.
Mẹ kiếp, làm gì có ai ức hiếp người ta như vậy! Lão phu dù sao cũng đã sống mấy ngàn tuổi rồi, ngươi còn chạy tới cướp cơm của ta sao?
Nhưng ngặt nỗi, Thanh Thạch đứng trước mặt Nguyên Thương thì đúng thật chỉ là hàng vãn bối. Mấy ngàn tuổi thì đã sao? Lúc cướp cơm ai thèm để ý mấy thứ này chứ?
Ở phía bên kia, Dư Mạt và Vương Mãn nhìn thấy hành động của Nguyên Thương, sau một thoáng ngẩn ngơ cũng lùa vài miếng ăn sạch bát cơm của mình, lập tức cười hì hì đứng dậy, cất bước đi về phía đám người Hồng Tôn.




